Gửi con gái, đừng để tiền nặng đôi vai sau kết hôn

22/10/2020, Drosie Fine Jewelry

Thời mới cưới, hai vợ chồng bố mẹ đều ngu ngơ chuyện tiền nong. Từ thời con gái, mẹ vốn không phải người giỏi quán xuyến. Bố con thì chỉ biết làm việc. Lúc cảm mến và đi đến kết hôn, mẹ chưa bao giờ phải nặng đầu vấn đề tài chính. Thế nhưng khi về nhà chồng, khó khăn bắt đầu “nhảy ra”. Mẹ nhớ như in lần đầu tiên hai vợ chồng không êm ấm là vì mẹ trót rút hầu bao cho một chiếc quạt máy, khiến cuối tháng đó bố mẹ gần như cạn tiền ăn. Lần đầu tiên bố nặng lời với mẹ, lần đầu tiên mẹ khóc. Sau này, còn rất nhiều lần cơm không lành canh không ngọt khác, đều vì chuyện tiền bạc. Nào là tiền sinh con, tiền học, tiền mua nhà.

Bà ngoại mất sớm, chẳng ai nói trước với mẹ thế giới của tiền bạc trong quan hệ hôn nhân lại rộng lớn và phức tạp đến vậy. Mẹ đã phải mò mẫm từng bước chân để đi trên con đường tối tăm ấy, để học bài học của riêng mình. Con sắp lên xe hoa, một hành trình mới lại mở ra, mẹ mong con sẽ không phải đi trong bóng tối như mình ngày trước. Nên con ạ, mẹ có đôi điều dặn dò

Hôn nhân là thẳng thắn

Sau khi kí vào hôn thú, dọn về chung một nhà, cả hai chính thức là “của nhau”, ít nhất là theo luật pháp. Tiền nong trong nhà từ đó về sau cũng trở thành của chung. Con có thể ngại ngùng khi nói với đồng nghiệp về lương bổng của mình, nhưng với chồng thì không. Cả hai nên cởi mở với nhau về nhiều thứ, một trong số đó chắc chắn là vấn đề tài chính. Nếu con không hài lòng về việc phân chia tài sản khi “lỡ có một ngày”, con có thể lựa chọn kí trước một bản hợp đồng. Đây gọi là thỏa thuận trước ly hôn.

Hôn nhân là nghĩ về tương lai 

Con người không thể lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào hiện tại. Hy vọng là thứ giúp ta tiến lên. Con muốn có một ngôi nhà riêng sau bao nhiêu năm? Con muốn ngôi trường con con học sẽ là trường nào? Con muốn ngôi nhà có bao nhiêu tầng?

Hãy nghĩ xem hai đứa muốn một đời sống trong tương lai như thế nào. Ghi hết ra giấy nếu muốn. Càng nghĩ nhiều về tương lai, cả hai sẽ càng rõ những khát khao của mình. Giai đoạn mơ ước cũng là lúc con hiểu thêm về người đồng hành. Bố con sẵn sàng đi một chiếc xe không sang trọng, sẵn sàng ở một ngôi nhà không quá rộng, nếu con có thể được cung cấp những điều tốt nhất, được học ở những ngôi trường “khủng” nhất.

Mẹ càng thương thêm bố là vì thế.

Hôn nhân là… kế hoạch

Mẹ và bố sẽ không có ngày hôm nay nếu không biết tính toán. Đâu có người nào chỉ mơ ước thôi là đạt được giấc mơ của mình.

Bao nhiêu năm sẽ có xe? Bao nhiêu năm sẽ có nhà? Bố mẹ quyết định đặt các mốc thời gian cho nó. Một ngôi nhà sẽ không “tự nhiên đến” trong vỏn vẹn một năm trời, dù cả hai có vất vả đến đâu. Một năm cho xe. Nhiều năm cho nhà. Sau một năm, để có được chiếc xe mơ ước, bố mẹ cần phải có bao nhiêu tiền trong tủ. Cứ thế, màn sương mờ trước mắt bố mẹ dần tan đi. Có mục tiêu dài hạn, cũng cần có mục tiêu ngắn hạn. Mẹ vẫn còn nhớ ánh nắng dịu dàng hôm bố chở mẹ đi trên chiếc xe cả hai đã mơ ước cả năm trời. Các mục tiêu dài hạn khi có được sẽ là một thành tựu. Nhưng các mục tiêu ngắn hạn sẽ giúp con bớt cồn cào khi chờ thành tựu lớn lao kia đến.

Sau khi kết hôn, giữa bố mẹ không có sự riêng tư về khoản tiền bạc. Cả hai vợ chồng đều có nhiều khoản chi tiêu chung, và quyết định ai sẽ chiếm phần lớn trong khoản chi tiêu ấy. Lương bố con lúc đó gấp rưỡi lương của mẹ. Nên thường lương bố sẽ lo cho những chi tiêu quan trọng như tiền các bữa ăn mỗi ngày và là “chủ đầu tư” của phần lớn khoản tiết kiệm. Tiền của mẹ được dùng cho những phần lặt vặt trong nhà. 

 

Khoảng thời gian đầu còn tiêu hoang, hai vợ chồng hay loay hoay vì không hiểu sao tiền lại thâm hụt nhiều thế. Sau mới hiểu ra đôi lúc hứng lên ăn tiệc, hoặc những khoản dành cho giỗ chạp đám cưới cũng cần được để dành một phần riêng. Mẹ quyết định mỗi ngày sẽ chỉ chi đúng một khoản cho tiền chợ. Bố quyết định mỗi tháng chỉ có từng này chi phí cho việc cà phê cùng bạn bè. Khi nào bố yếu lòng, mẹ sẽ lại lật sổ chi tiêu, để dành một khoản cho bố và tính toán thêm về tiền ăn, tiền điện, tiền nước. Tiết kiệm dạy bố mẹ bài học về kỉ luật.

Tuy nhiên, không phải lúc nào chuyện tiết kiệm cũng khiến cơm lành canh ngọt. Nhiều lúc bố cũng trách mẹ sao lại để tiền bạc thâm hụt khi lần đó trót nhiều giỗ chạp hay bố muốn có nhiều thời gian uống bia cùng bè bạn hơn. Mẹ học được cách ôn tồn giảng giải, kiên nhẫn nói chuyện với bố.

Lập kế hoạch rồi, bố mẹ mới biết trên đời có rất nhiều thứ ta muốn. Chẳng hạn xe phải thật oách, nhà phải thật lớn. Nhưng cũng chỉ để không hổ thẹn với cái nhin của người khác. Con đã lớn lên trong một môi trường không giàu có, nhưng bố mẹ luôn cố gắng cho con những điều phù hợp nhất. Đâu cần phải được ai công nhận, ta mới có thể sống hạnh phúc? Mẹ luôn cảm ơn bố vì đã chấp nhận đồng hành cùng mẹ trong khoảng thời gian ấy.

Việc rõ ràng tài chính giúp bố mẹ hiểu hơn về nhau, học cách tiết kiệm, học cách kiên nhẫn chờ ngày giấc mơ thành hiện thực. 

Giờ thì, con muốn chọn cho mình một lối chi tiêu, quản lý tài chính thế nào sau kết hôn?

 

Viết bình luận